Hơn một tháng qua, dư luận giới viết văn, làm thơ ở Hải Phòng và cả nước xôn xao trước thông tin về việc ông Phạm Xuân Trường, hội viên Hội Nhà văn Hải Phòng và Hội Nhà văn Việt Nam, hiện sống ở Hải Phòng đã tới khu du lịch Cát Bà và đề hàng chục bài thơ to như cái chiếu lên sườn núi. Sự việc được so sánh với chuyện các bậc tiền nhân đề thơ lên núi đá để truyền cho hậu thế. Có ý kiến ví cách làm này như việc quảng cáo khoan cắt bê tông, dịch vụ vệ sinh trên tường nhà, cột điện.
Theo thông tin chính thức của Hội Nhà văn Hải Phòng, tổ chức cơ sở nơi ông Trường sinh hoạt, thì từ ngày 12 - 28.5 vừa qua, nhà thơ Phạm Xuân Trường khi đi ra Cát Bà thăm con, đã dùng sơn viết 12 bài thơ lên vách đá bên con đường đi từ bãi Cát Cò 1 sang bãi Cát Cò 3. Ngoài thơ mình, ông Trường còn viết lên đá thơ của hai bà Nguyễn Thúy Ngoan, hội viên Hội Nhà văn Hải Phòng và Nguyễn Thị Đạo Tĩnh, hội viên Hội Nhà văn Việt Nam. Tác phẩm của ba nhà thơ, một nam hai nữ xuất hiện cùng một thời điểm trên núi đá Cát Bà còn làm dư luận râm ran những lời đồn thổi...
Trên website và blog của một số nhà thơ như Phong Điệp, Lê Thiếu Nhơn, Hoài Khánh... đã xuất hiện những cuộc tranh cãi nảy lửa giữa phái phê phán (việc đề thơ lên núi đá) và phái phê phán sự phê phán! Tuy nhiên, không thấy ý kiến của "nhân vật chính".
Trao đổi với Thanh Niên, ông Phạm Xuân Trường nói:
Mình ra Cát Bà thăm con, tự nhiên thấy ngẫu hứng. Lại nhớ là trên Yên Tử, trên cầu đá lối lên chùa Giải Oan, mình thấy có bài thơ của ai đó viết bằng sơn vàng lên hòn đá tảng rất to. Nghĩ là người ta viết, thì mình cũng viết thôi.
* Dư luận đặt câu hỏi, tại sao lại có cả thơ của hai nhà thơ nữ nữa là Nguyễn Thúy Ngoan, Nguyễn Thị Đạo Tĩnh cũng được viết trên vách núi Cát Bà?
Tôi đi ra Cát Bà một mình, cầm theo tập thơ Nón không quai của cô Ngoan, tập này do tôi vẽ bìa. Thơ của Ngoan là chép ở đấy ra. Riêng về cô Nguyễn Thị Đạo Tĩnh trên Hà Nội, tôi có gọi điện thoại cho cô ấy nói chuyện sẽ viết thơ lên núi. Cô ta bảo thế thì hay quá, có khi đấy cũng là việc làm có ích, nên tìm thơ về biển mà viết.
* Ông nhận thức sự việc này như thế nào? Mọi chuyện đã được xử lý ra sao?
Tôi chẳng nắm được luật lệ gì đâu, nên xin nhận thiếu sót. Đúng là trong cuộc đời, không cái dại nào giống cái dại nào. Đấy là ngẫu hứng ngớ ngẩn, hoàn toàn vô tâm vô tư, thậm chí là cuồng một tí. Tôi biết là Phòng Văn hóa - Thông tin huyện Cát Hải ngoài ấy người ta đã lên kế hoạch để xóa đi. Nếu họ không xóa, thì tôi cũng tự ra để xóa.
Lưu Quang Phổ