Tại vì sao hoàng hôn im lặng thế
Viên sỏi vô tâm lăn trên dấu chân về
Thương khói bếp bay lên trời ngưỡng mộ
Chút tình riêng thức giấc cháy nồi kê
Người vô lại rừng. Ta ra phố thị
Đầu thượng nguồn ẩn hiện vệt trăng lu
Và chợt thấy cuộc nổi chìm vô tận
Mùa thơ bay lớp lớp giữa sương mù.
Trần Vạn Giã