Dương Thụy là người đơn giản, vui vẻ và hóm hỉnh, hệt như truyện ngắn của cô. Cô tự nhiên và duyên dáng, văn cô cũng tự nhiên và duyên dáng. Cô là gái Sài Gòn đặc sệt, giọng văn cũng rặt Sài Gòn. Không có khác biệt hay mâu thuẫn nào giữa tác giả và tác phẩm. Từ khi cô cầm bút viết truyện ngắn đầu tiên (thời học trò) cho đến bây giờ (đang là giám đốc truyền thông - đối ngoại của một tập đoàn dược phẩm), sự nhất quán ấy là không thay đổi.
Không có sự nhàu nhĩ hay tàn úa nào của dấu vết tháng năm cuộc đời trên giọng văn sinh động, tươi rói chất sống ấy. Sự đơn giản, nhân hậu và hóm hỉnh chưa bao giờ rời bỏ cô và vì thế cũng ở lại mãi trong văn của cô, trở thành một thứ "hương liệu" riêng, mời gọi khiến người ta phải tìm đến và quyến luyến. Có phải vì vậy mà Dương Thụy, từ một người đến với văn chương đầy tính bản năng, đã trở thành nhà văn trẻ hàng best-seller, kể từ khi xuất bản cuốn tiểu thuyết đầu tay Oxford thương yêu và gần đây nhất là tập truyện ngắn Cáo già, gái già và tiểu thuyết diễm tình.
Tập truyện gồm 12 truyện ngắn mà mỗi truyện, dù rất độc lập, nhưng có mối liên kết tương đối nhờ đều viết về những chuyện "có yếu tố nước ngoài", cụ thể là châu Âu. 12 truyện ấy như 12 hạt đá mang tên "tình yêu và cảm xúc" lấp lánh, sáng màu, xâu thành một chuỗi hạt thì vừa xinh, rất "bắt mắt" những con người trẻ tuổi, đang hăm hở lao vào cuộc sống, khi tim chưa một vết thương sâu và trí óc chưa nghĩ đến những chuyện siêu hình!
 |
|
Bìa sách Cáo già, gái già và tiểu thuyết diễm tình |